Hiển thị các bài đăng có nhãn Như là thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Như là thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

23.5.10

Ném tất cả vào quên


 ... những kẻ bị quấy rầy
 và không có chỗ nào để đi,
 quen đòi cái vượt quá điều cần có.
 
... những điều muốn chẳng đủ
điều chưa có cứ là điều ước
không còn chỗ cho nỗi buồn
chẳng có thời gian cho tất cả.
 
... một mình nơi hoang dã
đi qua nỗi đam mê mỗi ngày
đến những nơi kỳ lạ
hoa đẹp ở khắp nơi
còn ước nguyện nào nữa.
 
... trời vẫn đẹp mà không có gió
niềm vui ít ỏi dần mất đi
chẳng thể chờ để thử tất cả
ném tất cả vào quên.

18.3.10

Hỏi

Hỏi
Em đã không giận thì thôi
Đừng hỏi những câu dễ thế.
Sao không đặt câu nào cho khó hơn
Để anh chịu thua luôn một thể.

Cũng phải nói thừa ra một chút
Để người ta chẳng biết đâu mà lần.
Nếu thật có một phút thoáng qua
Hãy cứ nhận đi, vì sẽ không có nữa.

Dù gì thì anh cũng đáng yêu
Không thế còn gặp nhau làm chi nữa.
Có gửi lời gì cho gió không
Hay giữ lại cho một lần gặp cuối.
Phố - Phác thảo 1-2010

14.11.09

Chẳng hẹn

          Những khoảnh khắc
                          có là gì,
          Nếu không được chờ,
                   như một  lời hẹn?
          Em cũng có đợi đâu,
                     mà phải nói
                             cho người hay.

          Sao anh cứ đặt
                  những câu hỏi
                              như nhau,
          Cho chỉ một câu trả lời
                           không đoan chắc.

          Sao không nhìn vào mắt em
                 như ngày nào bên nhau ấy.
          Sao chẳng nói gì với em,
                           để biết lòng còn yêu?

          Một ánh nhìn,
                         đem cho,
                                  cũng đủ.
          Cũng là vui
                       có ai hẹn,
                                 mà chờ.

          Còn bao lâu nữa
                    để lại được
                                   bắt đầu,
          Và đem tặng
                điều ước
                      mà chính ta
                                không có.

22.9.09

Điều có thực

     Những nỗi riêng chung
                                một đời,
                                      chẳng mong
                                                  chia sẻ.
     Những đoạn đường
                              đã qua,
                                   nào biết
                                              tới đâu.
     Chẳng dối lòng
               nhưng thật đã nhiều phen                                     
                    mờ tỏ
                           không nhìn ra
                             nơi đến.           
           ...                                   
     Khi em nhìn vào mắt anh
                    là đã cho anh
                              nhiều hơn
                                  điều không thể.

30.6.09

Lại một mùa đông



Nguyễn Hoài Nam
 Phác thảo 1_1/2009

Đông vừa đến
        mà chẳng cho em hay với
Trong này, đâu có mùa thu.
Anh không nhắc
       thì em quên mất
chẳng biết đông về
      trống trải
           một vòng tay.
Thèm được khóc,
    được gục đầu vào anh mãi
        để biết
           mình chẳng phải của nhau.
Đông, vẫn mãi là đông ấy
          dù quen
               mà nào dễ nhận ra.
Anh hãy về lại,
         một lần,
                  nơi cũ
Nỗi buồn,
        thôi,
           cứ để cho em.

Trăng rơi - thi - họa

Chị Nguyệt Thu làng vnweblog đến coi tranh cùa Nam và tính lấy bức Trăng rơi về treo. Bức tranh có thể là lời bình cho thơ của chị
TRĂNG RƠI
Viết bởi nguyetthuc 14 Nov, 2008 @ 11:00:

     
Trăng nghiêng rót ánh trăng vàng
 Sông mêng mông rộng chia ngang đất trời
     Chạnh lòng cất tiếng than ơi
 Làm sao vớt giọt trăng rơi cuối dòng.
Lời bình của nuavangtrangthu — 15 Nov 2008, 14:01:

                              Một vầng trăng lạnh long đong
                        Nợ duyên xem cũng ngập ngừng nợ duyên!
                              Thương chi mà ánh trăng nghiêng
                        Thương ai để xót mãi niềm trần ai...
Lời bình của Cát Biển | 16 Jan 2009, 14:27:

Thuyền trăng

                              
Thương chi mà ánh trăng nghiêng
                        Thương ai để xót mãi niềm trần ai...

                              ... Trăng thương chàng kiến đa tài
                        Dòng xuân ngọt lịm đã cài thuyền trăng
                              Trăng rơi thưa với chị Hằng
                        Nguyệt thu đã hẹn với vầng trăng xưa...

Lời bình của thuhanoi | 17 Jan 2009, 18:23:

                              
Trăng nghiêng rót ánh trăng vàng
                        Sông mêng mông rộng chia ngang đất trời
                              Chạnh lòng cất tiếng than ơi
                        Làm sao vớt giọt trăng rơi cuối dòng.


                              ... Trăng nghiêng soi bóng xuống làng
                        Đong đưa ánh mắt giỡn nàng nguyetthu
                              Hỏi Trăng có tự bao giờ
                        Giọt vàng gieo suốt bốn mùa được chăng.                                                                                  

Lời bình của cuonghanh | 21 Jan 2009, 14:08:

                              Trăng già chán chốn thinh không
                        Lang thang xuống đáy dòng sông một mình
                              Bơ vơ kiếm một chút tình
                        Tìm đâu chẳng được, chỉ mình,... vỡ tan

Lời bình của phamtaman | 22 Jan 2009, 19:46:

                              
Trăng nghiêng rót ánh trăng vàng
                        Sông mêng mông rộng chia ngang đất trời
                              Chạnh lòng cất tiếng than ơi
                        Làm sao vớt giọt trăng rơi cuối dòng

                                                ***
                              Đêm qua có giọt trăng vàng
                        Nghiêng bên gối mộng để nàng họa thơ
                              Xuân này xanh một giấc mơ
                        Lòng dâng sóng cả, tranh chờ tri âm !

Lời cảm ơn của chị Nguyệt Thu nguyetthuc 22 Jan 2009, 23:29:

                              Trăng đơn chiếc bóng âm thầm
                        Nửa vầng trôi lạc cõi trần bấy lâu
                              Thả vần thơ mộng vơi sầu
                        Trăm năm ước hẹn bạc đầu với thu.
   
Lời bình của anh PNS 12 Feb 2009, 10:32: 

                       
Kìa trăng rơi, trăng rơi!
                        Kìa trăng bơi, trăng bơi!

                                 Bốn bề xanh thẳm.
                                 Hun hút giữa biển mặn.
                                 Hun hút giữa trời xanh.
                                 Mềm mại và mỏng manh.
                                 Hào quang lên lấp lánh.
                                 Dịu dàng trùm sức mạnh.
                                 Trầm hùng ngát tình ca.
                                 Thẳm xanh đến bao la.
                                 Một giấc mơ rất thực!
                        Trăng rơi-trăng đánh thức
                        Khát khao ánh dịu xanh… 

Bài thơ "Chính ngọ" của Phạm Ngọc San

 Xin phép anh Phạm Ngọc San được bưng về nhà bài thơ mà em rất thích, cảm ơn anh ạ:

        Khúc tự tình mùa đông
                                        Chính ngọ
 
Chiều ngoại ô Masskva (sơn dầu) – Phạm Ngọc San 
Cái lẽ thường của đất trời, là giữa trưa thì nắng phải đứng bóng. Chính vào cái khoảng giữa của một ngày, thì cái bóng thật của nắng chẳng thiếu hay thừa cho riêng ai cả.
Vẫn biết là thế. Nhưng không ở một mình với nỗi buồn thiếu bạn, thì đã không thấm thía đến vậy.
Một mình ta với ta, lặng lẽ.
Ai vô tình gọi một tiếng gà gáy trưa, cái không thường nhắc ta một không thường khác, cái trống trải của lòng mình mà như tưởng của ai. Lạ lẫm với mình.
Bóng cứ dõi theo hình, nên gần mà xa lắm, tìm mà chẳng thấy đâu, vì nó đang có mặt ở đây mà, ngay trong nỗi nhớ của ta.
Bóng hình theo nhau một đời, như một trong bản thể - ta, vẫn đang còn có mặt đây. Ta đi mà lòng rối, muốn dừng thì hỏi có thật là ta.
Nỗi cô đơn có thật, chỉ cách nhau một khoảng ngắn như đầu và chân, như bóng với hình, mà vợi xa như trời và đất.
Thật kỳ lạ.
         Lững thững bước, vương chân cỏ rối
         Lặng đứng im, chợt bóng ta đâu?
         Ngẩng mặt lên, trời loá trên đầu!
         Nhìn xuống đất, bóng như chìm vào đất.
Cái chính ngọ, rõ ràng và thật nhất. Ta đang ở cái khoảng giữa của cái Một, một bóng một hình. Có nhìn đi khắp nơi, nhìn lại mình, cũng chẳng thấy mình đâu:
         Ta và bóng cháy lòng trong im bặt.
         Giữa mốc thời gian trong xoáy lốc dòng đời.
         Bóng lặn mất và hình như hoá đá!
         Giữa bụi hồng ta hồn đá đơn côi!
Bài thơ thật lạ lùng. Nhưng em thấy được rất rõ Anh trong đó.
 Золотая осень. Слободка, 1889.  Исаак Ильич Левитан (30/8/1860, 4/8/1900)

Một lời thôi




          Nguyễn Hoài Nam
                   Phác thảo 1_14/2009  
   Sao không nhìn vào mắt em
           như ngày nào bên nhau ấy.
   Sao chẳng nói gì với em,
                   để biết lòng còn yêu? 
   Cũng phải nói một lời,
                              ... rồi đi.
   Để còn chào nhau
                         nếu tình cờ
                                    gặp lại.
Lời họa của lethihieu Hiệu Constant:
                         Không nhìn vào mắt,
                         Chắc là còn yêu.
                         Chẳng nói gì,
                         Là bởi tâm hồn đang tê tái.
                         Vắng em rồi, con tim đê mê,
                         Lạc lối về.
                         Chẳng mong tình cờ,
                         Mà mãi mãi
                         Gặp em hồi sáng,
                         Nhìn em chiều hôm...
                         Đừng trách anh không nói, không nhìn,
                         Con sóng ấy vẫn không ngừng trôi!

Muộn






          Nguyễn Hoài Nam
                   Phác thảo 1_16/2009  
Em đã chẳng làm gì,
mặc cho tình đến muộn.
Nếu biết rồi sẽ thế,
thì đã thôi trách hờn.
 
Chỉ yêu nhau bằng lời,
và hôn nhau lên mắt.
Một chút tình trao vội,
có đáng gì để quên.
 
Buồn kia chưa biết mặt,
làm sao biết gọi tên.
Một đời yêu chẳng đủ,
Thôi, cứ để ngày qua.
Lời họa của anh luonggiabao Lâm Chiêu Đồng:
                       Thất thập cổ lai hy
                       Tình có bao giờ muộn
                       Ngàn xưa nay vẫn thế
                       Nên em đâu trách hờn
Lời họa của anh chuthanhtung :
                       có cái muộn mà chưa chừng đã muộn
                       khi cho rồi mới biết mình cho
                       anh vẫn yêu cô bé hàm răng sún...
                       ... khi em chợ về bên quán dốc cây đa
                       anh vẫn yêu cô bé 18 tuổi
                       quang gánh tung tăng hồ hởi trên đường
                       anh quay lại nhìn em ..hay đợi
                       nụ cười hiền anh thấy mãi rồi thương

Đành vậy





          Nguyễn Hoài Nam
                   Phác thảo 1_17/2009  
Anh đừng nói gì,
   và cứ chẳng hiểu nhau như thế ...
                    cho đến khi
                             môi kề môi.
Anh bảo đừng sợ là sao,
                khi em chỉ nhận
                        mà không cho được.
Muốn đưa tay
        để người nắm lấy
Mà lòng cứ nhủ ...
                  rằng
                        không.
Yêu là trao hết
         những gì mình có,
mà anh
       đâu có đủ nhiều
                              để cho.
Ừ,
    chẳng biết đến ai đâu
                              mà khóc,
Đành nhớ thôi
            chứ chẳng yêu.
Lời họa của chị nguyetthuc Nguyệt Thu:
Nhớ và yêu đâu có cách bao nhiêu
Cứ như làn gió thoảng qua chiều
Thôi nắm lấy bàn tay người trao tặng
Chắc đành vậy, nhớ, khác chi yêu?
Lời họa của anh chuthanhtung :
thôi đành vậy anh về em nhé
nhớ thương chi cũng đã muộn rồi

Bỗng





          Nguyễn Hoài Nam
                   Phác thảo 1_18/2009  
Những khoảnh khắc
                          có là gì,
Nếu không được chờ,
                   như một  lời hẹn?
Em cũng có đợi đâu,
                     mà phải nói
                             cho người hay.
Rồi người cũng sẽ biết
                             vì sao
                                 em không tới.
Chỉ bỗng mà gặp thôi,
                 ... vương vấn làm chi.
Lời họa của anh damy :
Chỉ bỗng mà gặp thôi...
Duyên phận đó anh N!
Lời họa của anh chuthanhtung :
không thể nghĩ là em lại đến
áo mây bay che cả góc trời
anh bỗng có ngàn lần thương mến
hai tay mình đưa võng à ,,,ơi
Lời họa của anh hoaikhanh Hoài Khánh :
Đã yêu tất thảy thành diêm
Quẹt vào nhau để cháy lên hết mình...
Related Posts with Thumbnails