30.6.09

Susan Boyle trong cuộc thi Britain's Got Talent

Susan Boyle với ca khúc I Dreamed a Dream trong vở nhạc kịch Les Miserables đã làm mọi người ngạc nhiên và xúc động đến rơi nước mắt. Một giọng ca đẹp của một phụ nữ 47 tuổi, độc thân và đang thất nghiệp. Tới nay, có hơn 200 triệu lượt truy cập các clip về Susan Boyle trên YouTube.
Show "Britain’s Got Talent" 2009 (Tài năng của Anh quốc), phát trên kênh ITV1 (Anh), giống với Ameriacan Idol,  nhưng ngoài âm nhạc, còn nhiều màn diễn khác. Bốn thành viên ban giám khảo quen thuộc là: Simon Cowell, Piers Morgan, Amanda Holden, và siêu mẫu Kelly Brook.
Susan là đề tài được bàn nhiều trên Twitter. Susan sẽ giành giải thưởng 100 nghìn bảng Anh?. Đại diện của hãng đĩa Sony BMG đã có buổi gặp riêng với Susan?. Demi Moore đã khóc khi nghe Susan hát?. Oprah Winfrey muốn mời Susan dự talkshow?. Catherine Zeta Jones muốn vào vai một phụ nữ như Susan?. Susan muốn tìm kiếm cơ hội khác ở Mỹ?...
Thực ra, từ năm 1999 Susan Boyle đã thu âm bài hát Cry me a river cho một CD từ thiện, và đã từng thử vai cho chương trình TV My Kind Of People 15 năm trước.
Piers 44 tuổi, giám khảo cuộc thi, quyết định mời Susan đi ăn tối, vì được biết rằng cô ấy rất muốn được hẹn hò cùng anh, và không muốn gì hơn là một nụ hôn. Susan Boyle hiện sống ở Blackburn, West Lothian, Scotland. Susan bị tổn thương nhẹ về não do thiếu oxy khi mới sinh. Tới nay cô vẫn chưa có được một nụ hôn thật sự.
Chất giọng tuyệt vời - Một hình ảnh của giấc mơ có thật cho những tài năng thật sự.

Agnetha Fältskog với The Day Before You Came

The day before you came
ABBA


I must have left my house at eight, because I always do
My train, I'm certain, left the station just when it was due
I must have read the morning paper going into town
And having gotten through the editorial, no doubt I must have frowned
I must have made my desk around a quarter after nine
With letters to be read, and heaps of papers waiting to be signed
I must have gone to lunch at half past twelve or so
The usual place, the usual bunch
And still on top of this I'm pretty sure it must have rained
The day before you came


I must have lit my seventh cigarette at half past two
And at the time I never even noticed I was blue
I must have kept on dragging through the business of the day
Without really knowing anything, I hid a part of me away
At five I must have left, there's no exception to the rule
A matter of routine, I've done it ever since I finished school
The train back home again
Undoubtedly I must have read the evening paper then
Oh yes, I'm sure my life was well within it's usual frame
The day before you came


Must have opened my front door at eight o'clock or so
And stopped along the way to buy some chinese food to go
I'm sure I had my dinner watching something on tv
There's not, I think, a single episode of dallas that I didn't see
I must have gone to bed around a quarter after ten
I need a lot of sleep, and so I like to be in bed by then I must have read a while
The latest one by marilyn french or something in that style
It's funny, but I had no sense of living without aim
The day before you came


And turning out the light
I must have yawned and cuddled up for yet another night
And rattling on the roof I must have heard the sound of rain
The day before you came
Em chắc đã rời nhà đi vào lúc 8 giờ,
bởi vì em thường như vậy
Em chắc là,
chuyến tàu em đi rời ga vào giờ chuyển bánh
Em chắc đã đọc báo buổi sáng
trên đường vào thành phố
Và khi đọc mẫu xã luận,
em thường không tán thành
Em đến phòng làm việc khoảng lúc 9h15
Nhiều lá thư đang chờ đọc,
và đống giấy tờ cần phải được ký
Em chắc là đã đi ăn trưa vào khoảng 12h30
Nơi thường đến, chỗ thường ngồi
Và trên hết, em hơi chắc rằng trời đã mưa
Cái ngày trước khi anh đến


Em chắc là đã đốt điếu thuốc thứ bảy
vào lúc 2h rưỡi
và vào lúc ấy em chưa từng nhận ra
rằng em thật buồn tẻ
Em chắc đã ăn mặc lôi thôi khi đến làm việc
Mà không biết rằng,
em đã che giấu đi một phần bản thân mình
Vào lúc 5h em xong việc,
không có ngoại lệ cho nguyên tắc này....
Và theo thói quen, em đã như vậy kể từ khi em học xong


Chuyến tàu lại đưa em về nhà
Hiển nhiên, em đã học báo buổi tối ngay sau đó
À vâng, em chắc rằng cuộc sống của em vẫn ổn đóng khung trong lẽ thường
Cái ngày trước khi anh đến


Chắc em đã mở cửa phòng khoảng lúc 8h
Và dừng đâu đó trên đường để mua thức ăn Trung Quốc
Em chắc rằng em đã vừa dùng bữa tối vừa xem phim
Em nghĩ rằng, không có đoạn phim Dallas nên em đã không xem
Em chắc đã đi ngủ khoảng 10h15
Em cần ngủ nhiều vậy nên em thích nằm trên giường đọc sách một lúc trước khi ngủ


Quyển sách mới nhất của Marilyn French hay quyển khác cùng thể loại
Thật buồn cười, nhưng em không quan tâm về việc sống mà không có mục đích
Cái ngày trước khi anh đến


Và em tắt đèn đi ngủ
Em chắc đã ngáp và cuộn mình ngủ những đêm khác
Và em lắng nghe tiếng mưa rơi tí tách trên mái nhà
Cái ngày trước khi anh đến


Benny Andersson (16 December 1946),Björn Ulvaeus (25 April 1945), Agnetha Fältskog (5 April 1950),Anni-Frid Lyngstad (15 November 1945)

Còn đâu

Khúc hát người chèo thuyền và thơ A.N. Plesheev


Чайковский П.И. Времена года. Июнь. Баркаролла.
Pyotr Ilyich Tchaikovsky
Bốn mùa - Tháng Sáu - Khúc hát người chèo thuyền






В долгом и сладком забвеньи,
Шуму внимая ветвей,
Мы отдохнем от печали,
Мы позабудем людей.

Много они нас терзали,
Мучили много, друг мой:
Те — своей глупой любовью,
Те — бесконечной враждой.

Всё мы забудем, как месяц
В темной лазури блеснет,
Всё — как природе и Богу
Гимн соловей запоет!


1845

Песня
(Плещеев Алексей Николаевич)
Выйдем на берег; там волны
Ноги нам будут лобзать;
Звезды с таинственной грустью
Будут над нами сиять.

Там ветерок ароматный
Кудри твои разовьет;
Выйдем... Уныло качаясь,
Тополь к себе нас зовет.
Одно из моих любимых музыкальных произведений

Trần Hùng là Nam chứ không phải nữ

Nhớ có lần Trần Hùng nói: Thơ mà sửa một chữ, thì đi cả bài. 
Để hâm nóng mình, xin đăng lại hai bài viết nhỏ....
Bài viết của Trần Hùng -10 April, 2009 10:52

KÍNH GỬI CHÚ: NGUYỄN HOÀI NAM CẢM TẠ MỘT TẤM LÒNG! Tối qua có một người lạ thân thương nào đó,nhắn đến điện thoại trần hùng một cái tin là: "bạn hãy vào trang Namkts57 của làng,vì ở đó có một bài viết liên quan đến bạn!" Mình tự nghĩ,một người như mình thì ai mà thèm ngó đến! chắc là họ có ác ý gì với mình đây! thôi thì sao cũng được,gặp chán chê rồi,mình biết mình là ai,không quan tâm làm gì cho mệt. Nhưng rồi trần hùng cũng vào thử để xem người ta,nếu có rủa,thì cũng đến mức nào! Ở trên mạng mà,thiếu gì những chuyện không đúng,không phân biệt phải trái trắng đen...như vậy! Thật bất ngờ và vui lắm! khi người viết không ác ý,mà còn rất có thiện cảm về mình! trần hùng cứ gặm nhắm mấy lần bài của "anh" viết. "anh" như đi vào gan ruột của tôi! Tôi không bất ngờ về việc "anh" được một nhóm bạn nào đó trả tiền nước uống cho "anh",vì lầm "anh" là tôi. Bởi tôi đã nhiều lần được trả như vậy rồi! nhưng chỉ vì: họ bảo tôi đẹp trai,ăn nói có duyên,hài hước và sâu sắc...(tôi chưa tiếp xúc với họ,không biết dựa vào đâu mà họ khen thế,ngoại trừ đẹp trai là cái mà họ thấy được,hì hì! vì chỉ khi cùng những ai đúng nghĩa là bạn,hoặc người mà tôi thấy được,thì tôi mới...còn lại thì...tôi điên!) Và tôi cũng hiểu vì sao có mấy góp ý khen tôi của vài người bạn "anh" ở nhà tôi,im bặt,khi họ biết tôi không phải là "anh"! cũng là một cách vì bạn của mình,đó là chuyện bình thường! Sau cùng,tôi xin cảm ơn những tình cảm chân thành mà "anh" đã dành cho tôi! Nói như nhạc sĩ VĂN CAO,người bạn già của TRỊNH CÔNG SƠN là: ...tôi biết mình đã gặp một tâm-hồn-chị-em sẽ chia "một cõi đi về". Và tôi viết lời...này...cho "anh" như giữ một lời hẹn thầm chưa ngỏ,lời hẹn của một tri âm với tri âm...
Và bài của namkts57 | 04 Apr, 2009, 11:16 |    Những nụ hôn của Trần Hùng


Mỗi ngày, dù không được mời, tôi cũng vẫn ghé lại nhà anh. Chưa đến mức nhớ, nhưng tôi sẽ buồn nếu không gặp được một điều mới ở anh. Nỗi buồn này như cái buồn phải đợi người mà không được gặp.
 Anh dường như không tham. Ngay cho mình, anh cũng không cần đến lời khen của một ai cả. Cũng vì thế, người ta chỉ muốn chê thôi, nhưng lại không muốn ra mặt. Nếu để dấu chân ở nhà anh, người ta sẽ ngại như thế chẳng khác gì cho thơ của mình, vốn đã hay, vào chung trong một cái túi mà Trần Hùng vẫn đeo theo người.

Quanh anh có nhiều người đẹp. Sau này tôi hiểu đó chỉ là những nàng thơ. Anh vẫn thường không uống mà say, trong cái đám đông học trò ấy, vì anh là hiệu trưởng, trường dạy hôn. Mấy ai đã biết cách hôn, thật chẳng dễ đâu, vì hôn phải đúng. Thế nào mới đúng, thì xin hãy dừng chân.
Anh còn là chủ tịch này nọ của cái hội gì đấy mà ai cũng thích ngồi ở ghế cao. Thực ra thì anh đểu, vì anh đang cười vào mấy cậu chủ tịch, ngoài đời còn chẳng xong, mà chỗ ảo này cứ tưởng mình là gì. Nhưng Trần Hùng vẫn không bỏ được cách nói về mình, như người ta vẫn thường làm: hay hết chê, nhiều năm trong nghề, bề dày kinh nghiệm, mọi lúc mọi nơi… Ta cười lấy ta, cái cười chát cho cái ảo của cõi thơ, không phải hết thảy đều là mộng.
Nghĩ anh cũng hay thật, vì báo, thơ đều làm, lại còn vẽ tranh, viết nhạc. Hãy đứng cho vững, rồi nghe mà biết: tới nay Anh đã có trên dưới mấy ngàn bài thơ, cả trăm bản nhạc … Sau này, khi người ta đã biết anh là ai rồi, Trẩn Hùng hạ cái tổng số bài viết của mình xuống, để mọi người đọc thơ anh chậm hơn, sẽ ngấm hơn; không đọc anh bằng cái ám ảnh về số lượng.
Người ta vẫn khát được yêu, nhưng thường chối cái sự thật mà nụ hôn phải đánh dấu cho một cuộc tình, như là bắt đầu của sự cho nhận. Điều ta vẫn và sẽ không hiểu được, là sao thích cái ngọt của kẹo, thích được cho mà cứ mãi ngập ngừng, ngại, sợ … Em chẳng biết cái ngọt của nụ hôn đâu, vì khi ấy, người với ta là một, và ngọt sẽ không là của riêng ai nữa. Sao chẳng hôn anh để được có cùng một vị ngọt kia. Không thế thì đừng trách là anh sẽ mang kẹo đi mà cho người khác. Đây là điều muốn mang đi cho, mang đi tặng, cũng là một cách làm vì người thương.
Tôi đang ngồi viết những dòng này, trong một quán có wifi, và trước mặt tôi là bức hình lớn của Trần Hùng. Anh không gò mình vào những khuôn lệ, cứ để gương mặt mình tràn hết ra màn hình. Thơ vốn có hình mà không có, và chẳng có cái lằn ranh nào gọi là giới hạn. Tôi bỗng nghe ai nói:
   - Chính hắn, Trần Hùng mà. Viết đều phết. Thơ như nói. Bậy mà không bậy.
   - Này, nghe nói hắn cũng không khá, nhưng chối hết các chị nhà giàu muốn giúp. Hắn thế mà lại biết mình đó. Hay.
Tôi không nghe tiếng vỗ tay, nhưng biết mấy cậu kia đã nhầm. Cũng cám ơn, vì họ chỉ nói đủ nghe, chứ không có ý cho tôi biết, nếu quả thật họ lầm tôi là Trần Hùng.
Một lúc, có người nói:
    - Chưa thấy có bài mới, chắc đang bận sắp lại, lắp cho thơ cái số. Không có tên thì gọi bằng số, để còn biết mà lần. Này, một ngày không đọc hắn lại nhớ.
Tôi biết trang http://toilatranhung.vnweblogs.com/ cũng là trang nóng của Làng này, người ta vẫn ghé để coi cho biết. Cái muốn biết không đừng được, vì nó tạo cho ta cái ý nghĩ rằng thơ cũng dễ làm thôi.
Một ngày vắng mặt của Trần Hùng ở trên vnweblogs được tính là lâu lắm.
Tôi đứng lên trả tiền, phải về nhà, vì hôm nay là ngày lễ. Cô bé chủ quán nói:
   - Dạ thưa anh Trần Hùng, các bạn anh đã xin phép tính trước cho anh rồi ạ.
Một cô khác trông xinh lắm, nhưng đáo để, hỏi tôi:
   - Em sẽ ghi danh học trường anh, nhưng học phí anh trả. Mắc à!
Lúc tôi về đến nhà thì ở bên kia, từ Ham-Buốc, anh huyendanh hỏi tôi, saohoangphu06 lại nhầm Nam với Hùng. Tôi cười, vì chính cái cậu đeo kính ấy đã trả tiền nước uống cho tôi. 

Ngôi nhà của anh Quang

Em xin phép anh Hoàng Đình Quang được dùng một số hình ảnh của Anh ạ.
Ngôi nhà của anh Quang
Biết anh sẽ làm nhà trong năm, tôi đến gặp anh ngay, định để góp ý. Vẫn biết là anh đã xem thầy, coi tuổi, nhưng có thằng em trong nghề vẫn hơn.
Tôi được tiếng là làm xây cất, nhưng vì chẳng may biết tí vẽ vời, nên anh em vẫn coi tôi là thợ vẽ. Công trình tôi có cho đời cũng vài ba cái, nhưng nhiều khi đi qua chỉ nhìn ngang, xem chúng như là của người khác. Cái mình vẽ thì không đứng tên. Cái mình không vẽ thì lại ký. Cũng là một cuộc chơi. Để sống. Mình không dám nhận đứa con đẻ ra, thì hỏi còn gì là tác giả với tác phẩm. Vẽ một cái nhà cho chủ, thì vợ ông chủ là kiến trúc sư đã đành, ông chủ cũng nhiều ý, nên cái vẽ ra là một tấm áo đủ màu, không còn cái chất của người làm nghề nữa. Bạn bè không ai nỡ chê mình, vì hiểu nhau cả. Làm thuê, thì phải theo ý chủ thôi. Phố phường thì vẫn đẹp với toàn sắc của bức tranh con gà.
Anh Quang hiểu tôi, vỗ về: sơ qua cái ý của anh vậy, chú cứ phóng tay, cũng là dịp để có cái tôi của chú trong đó. Nhà sàn, ba gian. Thế thôi.
Tôi nhìn bản vẽ phác của anh, thấy có cô gái rất mượt trong phòng ngủ, nên nói: em nghĩ có lẽ phòng ngủ nên để trên lầu anh ạ. Nhìn ngoài balcon thấy ai như chị Nga mới lên chơi. Anh Quang cười: chú lại bắt bẻ, cái nhà sẽ là nơi anh được thật nhất, cảnh và người. Vừa nói anh vừa cầm chuột rê hình cô gái lên lầu, nhưng sau đó lại thay bằng một hình khác, mặc đồ kín hơn, và đang ngồi chứ không phải nằm … chờ.
Về nhà vợ tôi hỏi: anh lại vẽ nhà cho ai. Cái ông đứng thầu nhà hàng Suối Tiên chứ gì. Ổng còn bán đồ Hiphop trên Zà Hu nữa đấy. Trông ổng cũng phúc hậu, nhưng anh cũng cứ phải nói thẳng, mất lòng trước được lòng sau.
Tôi hiểu vợ tôi. Nghề vẽ những ngày xưa khó khăn, thường được trả tiền ít hoặc không trả, chỉ vì cái sỹ của tôi, không bàn trước với nhau giá cả. Bạn hiểu thì thương không để mình thiệt, nhưng cũng có bạn khổ như mình, thì giúp nhau một chút cũng chẳng nghèo đi. Nồi cơm vì thế thường không được đầy, nên cái khó vẫn theo tôi đến bây giờ.
Anh Quang an ủi:
- Anh cũng là thằng hai tay không. Giờ mới xây được cái nhà. Sợ tôi hiểu lầm về tiền bạc, anh lại nói:
- Chú cứ vẽ. Giấy bút bao nhiêu anh lo, đừng để các em bị thiệt.
Tôi thưa ngay:
- Được vẽ cho anh là vinh dự cho em. Anh đừng suy nghĩ gì cả. Nghe thế anh nói ngay: nếu vậy để anh kêu người khác. Tôi liền phải lặng im.
Tôi nói: Anh Quang có tướng mũi túi mật treo, thành quách đầy đặn, địa các lại phẳng đều, nên về già hưởng phúc lộc là phải quá rồi. Anh là tòng bá mộc, là cây tùng cây bách.
Anh không nói gì, không tỏ ý là: mày lại nịnh. Tôi được đà bàn thêm: để em xem lại hướng đòn giông, nhưng cái chính vẫn là táo tòa táo khẩu anh ạ. Phóng thủy thì tả thanh long, phải bên này, còn tác xí thì phải chấn chỗ xấu kia.
Anh Quang vẫn nghe tôi.
- Thang gỗ phải lái sang hai hướng, để tránh thoát tài. Và số bậc phải là bội của 2n+1.
Anh Quang gật gù, thôi được rồi, tức là bậc cuối phải lọt vào cung sanh chứ gì. Vậy hũ gạo phải để chân cầu thang trong trường hợp này thì tính sao?.
Lúc này tôi mới nhớ: anh Quang vốn là đa đề, chuyện này ảnh phải rõ từ khuya. Tôi chữa thẹn: các cửa đi và cửa sổ em sẽ chọn các hào tốt, dung hòa cả thước Lỗ Ban của Ta lẫn của Tàu. Tường nên xây gạch mộc, chừa lại mạch hồ. Còn mái thì chạy ngói vẩy cá. Để em thêm vài cái đấu củngđầu đao
Tôi còn ba hoa nhiều nữa, sau cùng anh Quang nói:
- Em lựa chỗ đặt phòng thờ, anh cũng thờ Phật Quan Âm. Anh thêm:
- Làm thầy không đúng nghề mà coi cho người, thì phúc không được hưởng mà họa phải lãnh. Nhưng em biết coi vậy là có cái tâm. Thầy nói cũng không khác em. Đây anh còn cái la bàn giữ được từ ngày giải phóng, xem lại cho anh, không lấy Sanh khí, mà lấy Thiên y tây nam nha.
Tôi chưa kịp tỏ sự ngưỡng mộ về điều anh thấu hiểu, thì mơ màng nghe vợ tôi nói:
- Ông xoay giường đủ hướng mà vẫn cứ nằm mê vẽ nhà dân. Luôn miệng thưa anh Quang. À, tính nhờ vả chứ gì. Anh ấy không đợi được đến lúc ông viết xong cái gì để mà duyệt in đâu. Làm Nhà nước, thì cũng sáu mươi phải về thôi.
- Vẽ vời đã là nhiều rồi, còn mơ viết lách nữa. Chán ông.
13/05/2009. Sinh nhật anh Hoàng Đình Quang

Серебро: Журавли - Serebro và bài hát Đàn sếu


Serebro và bài hát Đàn sếu.
Журавли
Мне кажется порою, что солдаты,
С кровавых не пришедшие полей,
Не в землю эту полегли когда-то,
А превратились в белых журавлей.

Они до сей поры с времен тех дальних
Летят и подают нам голоса.
Не потому ль так часто и печально
Мы замолкаем, глядя в небеса?

Сегодня, предвечернею порою,
Я вижу, как в тумане журавли
Летят своим определенным строем,
Как по полям людьми они брели.

Они летят, свершают путь свой длинный
И выкликают чьи-то имена.
Не потому ли с кличем журавлиным
От века речь аварская сходна?

Летит, летит по небу клин усталый -
Летит в тумане на исходе дня,
И в том строю есть промежуток малый -
Быть может, это место для меня!

Настанет день, и с журавлиной стаей
Я поплыву в такой же сизой мгле,
Из-под небес по-птичьи окликая
Всех вас, кого оставил на земле.
Đàn sếu (Người dịch: Thuỵ Anh)
Những người lính không về sau trận đánh 
Chiến trường xưa đẫm máu bao ngày
 
Tưởng như họ không nằm trong đất lạnh
 
Mà hóa thành muôn vạn sếu trắng bay
 

Đàn sếu trắng vẫn từ thuở ấy
 
Bay mãi đến bây giờ, cất tiếng gọi ta
 
Bởi thế chăng nên ta thường buồn bã
 
Ngừng chuyện giữa chừng đưa mắt ngắm trời xa?
 

Hôm nay đây khi bóng chiều chạng vạng
 
Tôi thấy sếu bay trong lớp sương mù
 
Thành đội hình âm thầm như năm cũ
 
Những con người dàn trận bước nhẹ chân
 

Sếu cứ bay đường xa lắc chẳng phân vân
 
Và những cái tên được điểm lên khắc khoải
 
Bởi thế chăng nên từ thuở xưa hoang dại
 
Tiếng Ava ta đã giống tiếng sếu trời?
 

Mũi tiến công xưa đã mỏi mệt rồi
 
Bay .. bay mãi trong ngày tàn sương muộn
 
Và giữa đội hình kia nhỏ nhoi khoảng trống
 
Chỗ trống này có lẽ để dành tôi?
 

Rồi sẽ đến ngày cùng đàn sếu tôi trôi
 
Trong bóng khói sương. Từ dưới làn mây tối
 
Bằng tiếng chim tôi sẽ cao tiếng gọi
 
Nhắn những người tôi bỏ lại trần gian…
Nguồn nguyên tác: Расул Гамзатов. 
Покуда вертится Земля.
 
Махачкала, "Дагучпедгиз" 1976
Nhân kỷ niệm Ngày Chiến Thắng 9/5, xin xem lại đoạn phim cuối“Khi đàn sếu bay qua”:

UFO (OVNI) với tôi

Với mọi người, có thể tin, hay chưa hoặc không tin là có, nhưng riêng tôi vẫn cho là thật. Những vật thể bay không xác định, những câu chuyện từ thời xưa cho đến những cái mới nhìn được hôm nay, đều là những gợi ý cho một không gian khác, lớn hơn nhiều và chứa đầy ước vọng. Giấc mơ lại thường không có thật bao giờ, nhưng những phút ít ỏi rơi vào cõi ấy, sau một ngày làm việc, thật quý biết bao. Tưởng về một nơi khác, không có bờ, như là tranh trừu tượng, không cần tìm đâu xa.
Đây là kho riêng cất giữ những điều ước, để khi không còn muốn gì nữa cả, tôi sẽ mở ra xem, may ra lúc đó, lòng có khi muốn lại.
    
Related Posts with Thumbnails