8.1.12

Xuân Họp Mặt Xứ Nẫu - xunau.org

Vợ chồng anh Văn Công Mỹ - chủ nhà, nhà thơ Phạm Thiên Thư, anh Ngô Đình Hải.
Nhà Hàng Sông Trăng - Thanh Đa. Thiết kế: kts Nguyễn Hoài Nam. Thi công: ks Ngô Thành Hùng. Một góc vườn.
Chủ trang xunau.org Ngô Quang Hiển cầm trịch cuộc gặp mặt.

Đường Nguyễn Hữu Cảnh và cầu Thủ Thiêm



1.1.12

Thời của tôi


Thời của tôi
Nam Hoài (Nguyễn Hoài Nam)
1.
Ngày đó, có lẽ vì nghèo như nhau nên mọi người đều tốt bụng. Người ta sống tốt hơn nhiều so với bây giờ. Không ai phải tìm cách để có hơn người khác cái phần chia là như nhau đã dành cho mỗi người. Đó là hình ảnh chung của số đông mà ta vẫn gặp hàng ngày, luôn yêu thương nhau một cách tự nhiên, và sống với trông đợi vào một ngày mai tốt đẹp. Sinh ra trong cái nghèo, dù những gì nhận được ngay vẫn chỉ là ước vọng, người ta tin rằng cuộc sống lúc đó là bắt đầu của một thiên đường. Thiên đường còn ở ngày mai, nhưng ngày đó đang tới gần, và phần thưởng về tinh thần là cái đền bù cho những thiệt thòi mà mỗi người phải gánh chịu. Người ta phải hài lòng với cuộc sống hiện tại, vì không có lựa chọn nào khác.
Cái nghèo khổ không cần phải che dấu, nhưng người ta biết cách làm cho nó dễ nhìn hơn. Không thấy có ai phải mặc áo rách, nhưng một bữa cơm ngon vào đầu tháng luôn là điều ước của những người làm cha mẹ.
Trong nhiều năm, cuộc sống cứ thế trôi qua mà không có nhiều thay đổi. Cái thiếu thốn luôn đeo theo mọi gia đình, số đông không biết làm gì để thoát cảnh nghèo. Có ai kêu khổ thì cũng chỉ dám nói miệng với nhau.
Đã có một thời như thế. Mỗi khi nhắc đến nó là người ta nghĩ ngay đến một đám đông được chia đều những phần ăn như nhau, ai cũng phải xếp hàng hoặc giữ chỗ để chờ cho đến lượt mình, và vài người tìm cách chen ngang để vượt lên. Chỉ có một số ít những người khác không phải tranh giành, vì họ đã có sổ mua hàng ở một nơi dành riêng cho họ.
Cuộc sống cũng có những cái chuẩn khác không giống như tem phiếu nhưng lại được định giá bằng tem phiếu. 

:
Hơn một chục năm đối với đời người là một khoảng cách thật dài. Tuổi thơ của tôi không biết cái khổ kéo dài trong bao lâu, nhưng cảm giác về những gì đang xảy ra thật nặng nề.
Tôi không muốn con cái mình phải thấy lại cảnh khổ. Chuyện đã qua rồi thì không nhắc tới nữa. Nhưng lớp trẻ đi sau đã không biết gì về thời bao cấp, và tôi sợ rằng những câu hỏi về thời của cha mẹ chúng sẽ không bao giờ được đặt ra.
Thời chiến tranh, mọi người phải quên là mình cũng có những cái cần thật cho một cuộc sống thật. Bước vào thời bình, người ta không chỉ cần cái đầy đủ về tinh thần. Kẻ thù nhìn chúng ta như một đám đông dễ bảo và bị bắt nạt, được dỗ mê và ru ngủ bởi một lý tưởng xa vời. Đám đông chỉ biết vâng theo mà không hề nghi ngờ về sự đúng đắn của các giáo điều, kể cả khi nó bị sụp đổ ngay tại quê hương đã sinh ra nó.

2.
Chuyện chỉ có ở thời ấy… bây giờ kể lại nghe thấy lạ, chứ ngày trước thì là chuyện thường ngày.
:
3.
4.
5.
Cuộc sống nay đã khác. Ngày trước không giống như bây giờ thì cũng không lấy làm lạ. Ngày nay, người ta lại quay ra cho rằng các thói xấu chỉ có khi mà cuộc sống trở nên có nhiều cái lợi phải tranh giành hơn. Cũng không nên chỉ nhìn thấy sự hy sinh chỉ có ở trong những giá trị cũ, nhưng ta vẫn tự hỏi ngày nay có được bao nhiêu người còn có lòng tốt như ngày ấy.

26.12.11

Nguyễn Khải


Cậu Út lại sắp về nhà ăn Tết. Mình có hai đứa con trai: Nguyễn Duy và Nguyễn Khải. Cô em Út nói anh Hai đẻ thêm đứa nữa chắc đặt tên là Nguyễn Huy Thiệp. Thế, thấy sang quàng làm họ...


8.12.11

Hai công trình của Nguyễn Hoài Nam bị lên Talawas

He he, hai công trình thời bao cấp của kts Nguyễn Hoài Nam bị lên Talawas:  http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=585&rb=0203. Những hình này mình gửi cho Báo Kiến trúc làm sao tác giả bài viết có được cũng hay. Xem lại :


30.11.11

10 năm đã qua

Đời người ngắn quá. Lục lọi ngày xưa mới hay đã qua 10 năm rồi.

22.11.11

20112011-Đại học Kiến trúc

Khoa Kiến trúc tổ chức họp mặt  nhân ngày Nhà giáo. Mình đã thuộc lớp thầy già trong trường. Chụp bằng điện thoại.

Kts Châu Mỹ Anh, bạn đồng niên đồng bàn suốt khóa học.

12.10.11

Viết cho Mẹ hai năm trước



Có lần Út hỏi anh Hai có viết xong cho Mẹ chưa, mình nói chưa, cũng vì lo cơm gạo quá. Những ngày mẹ vừa mất mà chưa viết được thì chắc khó viết lại. Tình cờ thấy được một đoạn viết cũ trong ổ cứng, phải lưu lại không thì một lần nữa lại lạc mất:
Mẹ tôi nằm bệnh viện. Vợ tôi nhắn : mẹ nói anh bận việc thì không cần vào. Anh nhớ ăn hết chỗ rau xào nhé. Quên, chén bát rửa dùm em, quần áo giặt liền rồi mang phơi ngay nha.
Khi em gái út báo là mẹ nẳm ở bệnh viện huyết học, tôi đã se lòng mà nghĩ rằng rồi điều mà mọi người con sẽ phải đối mặt đã gần tới. Em tôi làm nghề y, là người biết trước bệnh của mẹ. Nó dặn đừng nói gì với cả ba lẫn mẹ, là mẹ bị ung thư.
Những ngày sau, mẹ tôi vẫn phải nằm lại để chờ chọc tủy. Nên sáu đứa con, kể cả dâu rể phải thay phiên nhau trực bên mẹ. Ba mẹ tôi ở chung với Út, vì chỉ có nó mới chăm sóc được tốt cho ông bà. Nhưng Út luôn phải làm việc ở xa, có khi một năm chỉ ở nhà được vài tháng,  nên gần ông bà nhất lại là ông con rể. Cậu rể cũng thường bận, rốt cục chỉ có hai ông bà với nhau. Mẹ tôi không chịu có người giúp việc, bà chỉ ưng chị dâu cả. Vợ tôi tuổi Hợi, hợp với ba mẹ tôi.
 - Ba tôi ở nhà không yên được lúc nào cả, cứ đi vào đi ra. Dường như ông hiểu đây là những ngày cuối của mẹ tôi. Buổi tối thức dậy, ông đi tìm mẹ, và nói mẹ bị ai bắt rồi. Ông chưa lẫn, nhưng lúc nhớ lúc quên. Vì không nhớ đường, nên ông không đến được bệnh viện. Ba tôi nói:
 - Ba không nhớ đường. Không nhớ gì cả. Tội nghiệp con, bận thì thôi cứ để ba đi con ạ.
  Tôi chỉ cười, vì ông không nhớ được thì làm sao mà tự đi. Qua đường Bà Huyện Thanh Quan, ông nói cái hội trường đó lớn lắm con ạ. Và thêm: Ông nào chắc giỏi, mới được người ta lấy tên mình đặt tên đường.
Đi qua mỗi con đường, tôi nhắc tên cũ thì ông còn nhớ: đường Lê Văn Duyệt, Hồng Thập Tự. Có lẽ những gì cũ hơn thì người già nhớ được lâu hơn. Ông bảo hơn chục năm rồi không đi xe đạp, chứ nếu còn đi thì ông nhớ được đường.
 - Thằng Si nó giỏi lắm con ạ. Nó về thăm, chở ông bà đi chơi, mà nhớ hết mọi con đường.
 -  Ông nhìn tôi và nói, con mặc áo giống nhà sư. Nâu vậy ít phải giặt. Ông vẫn nghĩ thằng con cả như thế. Đúng là những năm đi học, tôi có một bộ đồ bộ đội măc suốt bốn mùa, nóng lạnh gì cũng cứ vậy. Cho đến giờ, ông vẫn nhìn tôi như một tay luộm thuộm. Nhớ những năm nào, sức khỏe yếu, ông gọi cậu em tới và nói:  trong nhà, ba chỉ tin con. Không biết ông đã nói gì với cậu em, nhưng tôi biết chỉ vì nó có tuổi Đảng già nhất trong ba anh em...
Vài bữa trước ngày mẹ ra đi, tôi còn nghe mẹ trách cô Út: Mẹ còn đẻ ra tiến sĩ mà không biết bệnh mình thế nào sao?
  

16.9.11

Cây “Trinh nữ hoàng cung” trị ung thư


Người bà con dưới quê mách một bài thuốc hay: lá cây “Trinh nữ hoàng cung” dùng hàng ngày theo cách ăn sống hoặc nấu nước uống, bệnh sẽ bớt và khỏi hẳn sau từ một đến ba tháng. Một số dẫn chất ancaloit tìm thấy trong cây “Trinh nữ hoàng cung” - ngoài tác dụng chống và trị ung thư vú, u xơ buồng trứng hay tử cung, xơ gan cổ trướng, u xơ và ung thư tuyến tiền liệt, còn điều trị được u não và các loại bướu cổ.
(Các tài liệu nghiên cứu của các nhà khoa học Ấn Độ, Nhật Bản và GS Đỗ Tất Lợi cũng đã chỉ rõ tác dụng này của cây “Trinh nữ hoàng cung”)..
Xem thêm:
Các hình ảnh lấy từ http://www.nikonvn.com/forum/showthread.php?p=65225
Related Posts with Thumbnails